
Một số người Mỹ chính gốc, thuộc giáo phái Mormon, họ thảo luận Kinh Thánh, đi truyền đạo Tin Lành bằng tiếng Việt thật trôi chảy, nhưng đó là nghề của họ. Còn Mike, anh nói tiếng Việt bằng cả tấm lòng: tên Mỹ của tôi là Micheal, tên Việt của tôi là Mai, theo giọng Việt Nam có nghĩa là hên, là may mắn, còn giọng Việt Bắc (?) hay Việt Trung (?) có nghĩa là hoa mai, một loài hoa rực rỡ mùa xuân ! Vợ tôi vẫn thích kêu tôi là Mai Cồ, hay Anh Cồ, hoặc Cồ ơi chỉ vì tôi bự con! Con rể của nước Đại Cồ Việt mà! Một ông thày bói...

Người Việt Tị Nạn CS Bị Tấn Công

Mấy mươi năm trôi qua, CSVN đã xô đầy con dân nước VN ra dứt lìa ra khỏi tổ quốc mình từ những họng súng và lối cai trị tàn bạo như 1 chế độ nông nô trá hình tức là thứ chủ nghĩa xã hội khốn nạn đó. Đúng ra nếu biết thành tâm hối cải tội lỗi với dân tộc VN thì CSVN phải chuyển biến chế độ, dân chủ hóa nền chính trị cho dân tộc VN. Nhưng không, hoàn toàn không; trước sau gì bản chất tàn độc dối trá vẫn lai hoàn như củ. Khối hàng triệu nạn nhân CS, người VN tị nạn hải ngoại khi đã thành công trù phú lại không thoát...

Mỹ Hóa: Nỗi Lo Của Các Bậc Phụ Huynh

Mỗi lần đi học về, bé Linh vẫy tay reo từ cổng "Hello mẹ", "Hello ba", "Hello bà". Cô bé có thể nói, đọc và viết tiếng Anh thông thạo, nhưng tiếng Việt thì chỉ bập bẹ mấy câu. Có lẽ nhiều gia đình Việt Nam sinh sống tại Mỹ gặp trường hợp tương tự, nhất là gia đình nào mà cả vợ lẫn chồng đều đi làm. Ngay từ khi các bé còn nhỏ, cha mẹ đã gởi các bé vào trung tâm giữ trẻ (daycare center) hoặc trường mầm non (pre-school). Các bé sử dụng tiếng Anh tiếp xúc với thầy cô và bạn bè hàng ngày nên tiếng Anh của các bé rất lưu loát...

Xuân Khê: Cái Tát Không Sai !

Nếu có ai đó có lời thị phi về những việc làm của chúng ta, nhất là hành động của anh Lý Tống thì phải xét lại những tên VC như Đàm vĩnh Hưng cùng những tay sai khác có phải chúng thiếu thốn về kinh tế hay vì muốn làm ăn "thuần nghệ thuật" hay chăng? Không phải thế, cỡ như Đàm vĩnh Hưng với vốn liếng đầy dẫy và những show hát đầy ắp tiền bạc cùng nhà cửa xe cộ giàu sang tại VN, tại sao phải ra hải ngoại liên tục "nhiều phi vụ nghệ thuật" thậm chí quá lỗ lã vé bán ra chỉ vài chục hay chưa tới hai trăm cái...

"Vài Mẫu Chuyện" của Cao Xuân Huy

“... Toàn vẫn dùng răng ngậm cái cán đèn để rảnh tay cởi quần áo cô gái. Cố gắng dùng thật ít ngón tay để cởi cúc áo, mấy ngón tay còn lại Toàn cố tình vi phạm hiệp định, lấn đất giành…da!.... Toàn vừa banh áo cô gái ra, vừa lẩm bẩm một mình: Cha mẹ ơi, gái quê, suốt ngày ngoài nắng mà sao da thịt trắng đến thế này!. “Ông đang “khấn tiên sư gì đấy? Con khô mực này đâu có banh ra được, phải cởi ra chứ?”. “Vài Mẫu Chuyện” gói gọn trong cuốn sách chỉ dày có 125 trang nhưng là 125 trang người đọc không thể bỏ qua...

Sự Thật về "Xuất Khẩu Lao Động"

Một cô gái Việt Nam tên Vũ Phương Anh, 28 tuổi, đi qua Jordan làm may theo chương trình “Xuất Khẩu Lao Động” của nhà nước Cộng Sản Việt Nam; cô Phương Anh cùng 276 người Việt khác đã bị lừa bịp, bị Cảnh Sát Jordan đánh đập tàn nhẫn, bị bỏ đói, sau đó lại bị người đại diện của nhà cầm quyền trong nước sang tiếp tục tra tấn, hành hạ dã man. Là người lãnh đạo cuộc đình công để phản đối sự bóc lột và ngược đãi của W&D Apparel tại Jordan, sau đó đã bị nhà cầm quyền CSVN hăm dọa...

35 Tuổi, Mướt Mải Đi Tìm Một Nửa

Ở tuổi tôi, ai chẳng trải qua một vài mối tình. Nhưng hành trình đi tìm kiếm "một nửa" đối với tôi thật khó khăn. Khi mới lớn, được một số bạn trai theo đuổi thì cũng chỉ ở mức rung động tuổi học trò. Khi đi làm thì lại gặp toàn "đối tượng" sợ "trèo cao, ngã đau", không dám sánh đôi với người quá hiểu biết. Những mối tình vụt đến, vụt tan như sao băng. Có người cùng cơ quan định làm mối cho tôi, nhưng xem ra bà mối không mát tay. Người gì mà nói nhiều đến thế! Nói đến mức tôi cảm thấy choáng váng. Nói chuyện thì...

Mẹ Nấm: Thái Độ Chính Trị

Một đất nước chỉ thực sự tiến bộ khi mà mọi công dân luôn vận động cùng xã hội, quan tâm đến xã hội, quan tâm đến sự phát triển của quốc gia. Vậy quan tâm và có thái độ chính trị đúng đắn đối với đất nước mình đang sống thì có gì là sai? Chính trị - hai từ này thường khiến người ta liên tưởng đến sự khô khan, cứng nhắc, cùng những âm mưu và tham vọng hơn là trách nhiệm và lương tâm. Ở Việt Nam, nhiều người né tránh khi bàn đến chủ để này vì muốn yên thân, và để khỏi phải bị "vạ lây". Những người tham gia...

Công Nhân Việt Nam ở Nước Ngoài (?)

Hiện ở Hồng Kông có tới mấy trăm ngàn người giúp việc nhà, đến từ các nước lân bang, nhiều nhất là từ Phi Luật Tân với gần 200 ngàn người và thứ đến là từ Nam-Dương với gần một trăm ngàn người. Một đạo quân giúp việc nhà lớn như vậy, mà dư luận chưa một lần phải đặt vấn đề họ bị chủ nhân đàn áp bóc lột, vì người Hồng Kông có cái căn bản tôn trọng nhân phẩm, đối với cả những người ngoại quốc đến Hông-Kông, để đảm nhận một công việc khá thấp trong xã-hội. Cái căn bản người Hồng Kông quyết tâm...

Cái "Tăm" và Chiếc Khăn Ăn Tái Chế

Nếu bạn ở Việt Nam, ăn xong tiệc và cứ thế ngậm chiếc "tăm" lâu trong miệng để nhấm nháp hương vị của độc tố có trong nó cũng đồng nghĩa với việc sức khỏe đang bị gặm mòn… Còn nếu dùng khăn "tái sử dụng" thì khách hàng đối mặt với những loại nấm như hắc lào, tổ đỉa, eczema, lang ben. Cho dù bước vào nhà hàng sang trọng hay quán cơm bụi ngang đường thì bất cứ ai cũng có nhu cầu như nhau trong việc dùng "món khai vị" - giấy ăn và "món cuối cùng" - tăm tre, giấy ăn sử dụng với số lượng vô tội vạ...

Tình Thương, Giàu Sang và Thành Đạt

Một người phụ nữ vừa bước ra khỏi nhà thì nhìn thấy có 3 cụ già râu tóc bạc phơ đang ngồi trên phiến đá ở trước sân nhà. Bà không quen biết họ, nhưng với con người tốt bụng, bà lên tiếng nói: "Tôi không quen biết các cụ nhưng chắc là các cụ đang đói bụng lắm, vậy xin mời các cụ vào nhà tôi dùng một chút gì cho ấm bụng nhé...". Ông chủ có ở nhà không thưa bà.... Một cụ cất tiếng ái ngại hỏi. - Dạ thưa không, nhà tôi đi làm chưa về. Người phụ nữ trả lời. - Thế thì chúng tôi không thể vào nhà của bà bây giờ được...

Huynhquảng: Tha Thứ Cho Chính Mình

Một chú tiểu được trao việc xây một bức tường. Chú tập trung vào công việc, kiểm tra xem từng viên gạch đã thẳng và hàng gạch có ngay ngắn không. Dĩ nhiên công việc tiến triển chậm chạp vì chú đặc biệt kỷ lưỡng, tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi chú biết mình sắp sửa xây xong bức tường đẹp đầu tiên trong đời. Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống. Đứng lui ra xa một chút để ngắm công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt: mặc dù đã...

247381165
Copyright 2005 - 2010 © Take2Tango. All Rights Reserved.