
Em rực rỡ trong tình yêu cho anh, Một tình yêu không mùa, không năm tháng, Như bầu trời bao la không giới hạn, Không ngày đêm để đếm bước thời gian. Em sẽ yêu anh suốt cuộc đời em, Cuộc hành trình không bao giờ mệt mỏi, Con đường tình em chỉ đi một lối, Dù ở cuối đường có thể không anh. Vẫn nồng nàn khi tóc không còn xanh, Những dấu vết suy tư trên vầng trán, Ở tuổi nào vẫn là em lãng mạn, Vẫn là em tha thiết đến cuối đời. Có thể anh là ngọn sóng ngoài khơi, Em cánh chim biển trong ngày giông bão, Em vẫn tin giữa biển đời chao đảo, Ngọn sóng tình anh có lúc hiền hòa. Có thể anh là những núi rừng xa, Em đi hoài vẫn thấy mình bé nhỏ, Khỏang cách ấy, em linh hồn thành phố, Mơ núi rừng em là gió là mây...

Nguyễn Thị Thanh Bình: Từ Một Miền Không Đáy

Thoạt đầu cô còn do dự chưa muốn giết hắn. Cô cần một người đàn ông để yêu. Lắm lúc cô nghĩ, đàn ông là một thứ thức ăn càng nhai càng thèm nhưng rất dễ bị ngộ độc. Hắn là một loại vi khuẩn mà cô thật khó lòng tránh xa. Dạo sau này hắn hay ngáp vặt trước tình yêu của cô và tệ hại đến nỗi chẳng cần lịch sự che giấu. Những người đàn ông nghệ sĩ thường rất cuồng nhiệt mà lại rất đỗi mau chán. Hắn chỉ có thể yêu hắn lâu hơn là yêu những người đàn bà và như thế không phải là lỗi của cô. Thật phiền là cô càng phân tích càng không rõ hắn có yêu cô chăng. Cô biết, điệu này có ngày hắn phải chết dưới tay cô. Hẳn hắn khó tin như vậy vì hắn vẫn hay lên giọng rằng thì là mà... cô luôn luôn chết dưới người hắn. Đêm cùng hắn đã có nhiều lúc không gian như nín thở. Mọi sự im bặt lắng nghe cơn dã thú man dại của con mạnh đè lên con yếu. Hình như hắn đã tỏ ra rất khát cô...

Ngô Nguyên Dũng: Đệ Tam Khoái Tửu Điếm

Má của Bảo không bao giờ giấu giếm những gì bà đã nghiệm trải trong quá khứ. Trời, mấy chuyện hồi nẳm, bà cười xuề xoà mỗi khi nhắc lại, thuở má còn con gái, ở cái làng nhỏ xíu ven cửa sông Hậu trổ ra biển đó hả, vui quá chừng! Chỗ làm việc của bà là ngôi nhà nhiều gian lắm chái, mái đỏ âm dương, ẩn trong rừng tre trúc rậm rì. Theo ngôn ngữ thời đại bây giờ, có thể kêu đó là "Cơ quan Bồi dưỡng" của đàn bà, con gái trẻ đẹp, vui tánh. Nam khách vãng lai còn đặt cho nó cái tên văn huê bóng bẩy là "Đệ Tam Khoái Tửu Điếm". Má Phước là người chủ trì, lo việc điều khiển "cơ quan", trong ngoài chu đáo. Không, bà chúm môi lỏn lẻn. Má không phải là một trong số "nữ nhân viên bồi dưỡng" nầy đâu nghe con, đừng có nghĩ bậy! Con ngó lại coi...

Quốc Hận và Những Bài Thơ Rực Lửa

Bài thơ "Gởi súng cho tao" từng gây chấn động cho mọi người cách đây đã khá lâu. Hôm nay, xin chuyển lại bài thơ này cùng những bài thơ trả lời (cũng có thể gọi là xướng họa như trong thơ văn ngày xưa). Những bài thơ trả lời này cũng được viết lên từ những con tim rướm máu, không kém phần bi phẩn và hùng tráng. Xin đừng quên những cựu chiến sĩ, thương phế binh VNCH vẫn còn "lạc loài" trên chính quê hương của mình. Cầu mong những đại bàng hải ngoại không bị ràng buộc bởi nội quy "không hoạt động chính trị" để mạnh dạn yểm trợ cho những "cựu chiến hữu" của chúng ta trong những ngày tháng tới...

Tiểu Tử: Tấm Vạc Giường

Hôm mầy đi Cần Thơ, cha con tao theo lời ông Cả biểu, thay phiên nhau qua đây giữ nhà giữ ruộng. Kế đó, tụi nó - tụi cách mạng ớ ! – tràn vô làng, bắt hết hội đồng xã, bắt luôn ông Cả Bảy trói bằng kẽm gai thành một dọc, chở đi mất. Rồi tụi nó chiếm hết, nhà cửa đất đai ruộng vườn, đuổi tụi tao ra để lấy trại hòm. Nhờ có cái nhà của mầy mà tụi nầy dọn qua ở tạm. Tao và hai thằng con tao cất thêm cho cái chòi giữ ruộng rộng ra để để đồ đạc của tụi tao và để hai thằng con tao có chỗ hành nghề thợ mộc của tụi nó. Hai thằng nầy coi vậy mà gan ! Tụi nó vượt biên rồi định cư ở Úc. Bây giờ, tụi nó có xưởng mộc ở bển, coi bộ làm ăn khá ! Thấy lâu lâu gởi tiền về nhờ thằng bạn tụi nó ở thành phố chạy Honda lên đưa ! … À ! Mầy biết hông ? Tụi cóc cắn cách mạng có kêu tao về trại hòm làm cho tụi nó, tao đấm thèm ! Mầy nghĩ coi : trại hòm mà cũng bày đặt trương biểu ngữ đề ‘ Hạ quyết tâm hoàn thành tốt kế hoạch của Nhà Nước ’. Mẹ ! … Hòm chôn người chết mà cũng vô kế hoạch nữa...

Võ Đại Tôn: Ngạo Nghễ Cờ Ta Bay

Được tin Ông Hồng Y Phạm Minh Mẫn đang có mặt tại Hoa Kỳ, Long Beach, ngày 11.4.2010. Tôi là người theo đạo Thiên Chúa, gửi đến Ông Hồng Y bài thơ này, trong đó có ghi lại câu Ông đã tuyên bố :”Việc chống cộng tại hải ngoại là Thói Đời Đối Kháng”. Hoàn toàn không phải như vậy, chúng tôi chống cộng vì lẽ Sinh Tồn của Dân Tộc, và giữ vẹn Đức Tin. Ông hãy nán lại hải ngoại để nhìn tận mắt sinh hoạt tưởng niệm Quốc Hận 35 năm của chúng tôi khắp nơi trên thế giới, vì chúng tôi là những người còn có Lương Tâm...

Võ Đại Tôn: Hồn Sông Núi Trong Em

... Giữa lúc mọi người đang chuẩn bị đón Tết Canh Dần, mặc dù Mùa Xuân Dân Tộc tươi sáng thực sự chưa về trên quê hương khốn cùng, cộng sản Việt Nam lại một lần nữa đem những Nhà Đấu Tranh Dân Chủ ra xét xử và kết án theo luật rừng, trong đó có những Người Phụ Nữ kiên cường bất khuất. Xin quý trọng viết bài thơ này để mong được gửi về LS Lê Thị Công Nhân, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, và những thiếu nữ Việt Nam anh hùng trong đại cuộc đấu tranh Dân Chủ tại quê nhà.

Trương Phú Thứ: Ngày Tết Nhớ Mẹ

Lúc tôi “gõ” những dòng chữ này thì nơi quê nhà chắc u tôi đang thẫn thờ nhìn thiên hạ tất bật đón tết. U tôi tươi cười thong dong đi tới ngày sinh nhật thứ một trăm. Ngày xưa giấy tờ hộ tịch không được rõ ràng và chính xác nhưng theo bà em út của u tôi thì đến tết Tân Mão u tôi sẽ được một trăm tuổi. Cõi nhân sinh có mấy ai sống đến tuổi trăm. Mấy năm nay, u tôi bị lẫn nhiều. Đầu óc gần như không còn hoạt động gì nữa nhưng sức khỏe cũng không có gì đáng quan ngại. U tôi có nhiều năm sống ở Mỹ. Gặp những người từ Mỹ về đến thăm, u tôi luôn hỏi thăm ông Lin-Tân có khỏe không. Cựu Tổng Thống Clinton mà biết chuyện thì chắc là cảm động lắm. Những chuyện bốn năm chục năm về trước, u tôi nhớ đến từng chi tiết. Chuyện gì mới xẩy ra ngày hôm nay hoặc cách vài ba năm thì lại quên, chẳng biết đâu vào đâu...

247390157
Copyright 2005 - 2010 © Take2Tango. All Rights Reserved.