VĂN - THƠ
  • Topa: Dục Vọng
    Xung quanh chỗ chiếc xe của hắn có nhiều tiếng cười nói lao xao làm cho hắn phải chú ý lắng nghe và rồi tiếng nói cứ râm ran rộn rã làm cho hắn phải nhổm người dậy để nhìn. Trong công viên hiện có không dưới trăm con người đang đi dạo hoặc đang tụm năm tụm ba đứng nói chuyện.Hắn đưa tay lên gãi đầu như không hiểu người ở đâu ra mà nhiều vậy khi mặt trời chưa tỏa sáng? Bất giác hắn quay người nhìn lại phía dãy nhà xây vuông vức chẳng khác gì những cái hộp to lớn để tìm căn nhà có người đàn bà ở trong đó.Hắn dụi mắt đến đôi ba lần như không tin vào đôi con mắt của mình bởi vì căn nhà thân quen đã biến mất rồi. Làm sao hắn không ngạc nhiên và thất kinh hồn vía cho được khi căn nhà đó bỗng biến mất và thay vào đó lại là... Xem
  • Nguyễn Thụy Minh Ngữ: Người Ở Lại... Trầm Luân
    Suốt nhiều năm, Thanh choáng váng trước những bài viết, những lá thư của người trong nước đưa ra. Những người đấu tranh bị cầm tù, những nhà dân chủ bị bịt miệng nhan nhãn mỗi ngày. Một đất nước thanh bình không tự do. Dân vẫn đói phải bán con cho ngoại quốc, để rồi có một ngày, nhận xác con về trong một cái hũ đá lạnh lùng! Hằng trăm ngàn thanh niên thiếu nữ bỏ học lao vào con đường nghiện ngập, bán thân. Hằng triệu người thiếu ăn trên quê hương ở các vùng xa thẳm. Hằng ngàn Việt kiều ngây thơ bị chiêu dụ về nước, khi biết mình bị lừa là lúc mạng sống không còn, là lúc thất bại tay trắng trở về. Có bao nhiêu người thành công được sống ung dung tự tại trong nước mà không bị Ðảng bóc lột, tống giam? Có lẽ chỉ có hai ông già hết thời Nguyễn Cao Kỳ và Phạm Duy Nhượng còn đang ngoe nguẩy đuôi chồn sống từng ngày bội phản vong ơn... Xem
  • Lê Quỳnh Mai: Madame Butterfly
    Không ai có cơ hội nhìn được khuôn mặt thật của ả kỹ nữ lạ lùng ấy. Butterfly chưa bao giờ tháo mặt nạ trắng che đôi mắt vẽ bướm vàng bên trái khi tiếp đàn ông. Không nhận tay chơi lủng lẳng trên vai túi tiền thắng cuộc ở sòng bài. Không tiếp hạng trọc phú ngốc nghếch thích mua vui với chung rượu trên tay. Không tiếp hai hạng trên. Buttefly cũng không màng đàn ông uy quyền danh vọng. Đã nhiều tay chơi trứ danh đặt giá rất cao để được qua đêm với ả. Nhưng chưa ai được dừng bước tại kỹ viện như mong muốn. Mỗi khi những ngón tay thon dài của Butterfly luớt trên phím Shamisen đưa khúc nhạc trầm buồn Sakura vang lên lồng lộng. Dáng điệu cô đơn của ả làm hạng đàn ông ong bướm lặng người theo dõi. Giọng hát trầm ấm quyến rũ... Xem
  • Hoàng Chính: Đừng Bao Giờ Lấy Mễ
    Đừng bao giờ lấy Mễ, mẹ tôi đã nói một lần và sẽ mãi mãi nói như thế. Bà nói câu ấy cũng vì ba tôi. Bà nói thế dù bà cũng là người Mễ. Có điều bà chào đời ở bên này; trên đất Mỹ, còn ba tôi sinh ra ở bên kia, khác nhau xa, bạn biết mà. Tôi sẽ không bao giờ lấy chồng. Không lấy ông nào hết. Tôi rành đàn ông quá. Tôi đã chứng kiến sự phản trắc của họ, tôi cũng đã từng tiếp tay cho họ nữa. Tháo dây kéo, cởi móc và đồng thuận với những động tác mờ ám. Tôi đã từng là tòng phạm, tham gia những tội ác có mưu tính. Tôi đắc tội cố tình làm những người đàn bà khác đau khổ. Tôi thù oán và tàn bạo, tôi có thể làm bất cứ chuyện gì. Cũng phải nhìn nhận là đã có lúc tôi không muốn điều gì khác hơn là thuộc hẳn về một người đàn ông. Mang chiếc nhẫn vàng trong bàn tay trái và được đeo trên cánh tay anh như một món nữ trang lấp lánh và mắc mỏ giữa thanh thiên bạch nhật... Xem
  • Đỗ Phấn: Nàng Vừa Đi Lấy Chồng Về
    Mới tám giờ sáng, tiếng chuông điện thoại đầu giường đột ngột cất lên réo rắt. Mẹ khỉ! Thằng nào gọi mình sớm thế cơ chứ? Từ rất lâu tôi đã không nhận được những cú điện thoại vào giờ này. Của nàng. Ở cách xa tôi nửa vòng trái đất. Khi mà bên ấy là tám giờ tối. Giờ của nhớ nhung khi mới xa quê ít ngày. Giờ của mệt nhoài sau một ngày vật lộn với công việc. Nhưng chỉ một vài tháng đầu. Tôi non già đoán định. Nàng đã quen với công việc và tay chồng ngoại quốc ngây ngô như một đứa trẻ to xác? Nàng đã gạt bỏ hoàn toàn trong tâm trí một đàn ông quê nhà là tôi. Dù tôi có sinh ra và lớn lên ở thành phố này thì so với nơi nàng đến vẫn chỉ là một thứ nhà quê tỉnh lẻ. Đầy rẫy những bon chen tị hiềm. Và những khuôn phép hẹp hòi vặt vãnh làng xã vẫn còn mang đậm dấu ấn. Hay nhớ nhung của đàn bà là thế? Thường thì họ hay nhớ những gì rất đỗi gần gũi. Lúc ở trên giường... Xem
  • Trần Thùy Mai: Cuộc Tình Online
    Dù đã thấy nhau trên webcam nhiều lần, song Miên không thể không lúng túng khi lần đầu gặp Bent. Trong webcam anh trông trẻ hơn bên ngoài. Khi đối diện, nhìn những nếp nhăn nhỏ trên trán, Miên đoán chừng anh cũng phải lớn hơn mình đến chục tuổi. "Sao anh đến mà không báo, làm em không kịp mua hoa?", "Anh muốn dành cho em một ngạc nhiên bất ngờ. Vậy mà em vẫn biết". Bent cười, ôm choàng lấy Miên... Miên lúng túng bởi thấy mọi người đang quay lại nhìn mình. Đây là sân bay một thành phố nhỏ, rất nhiều người quen... Mà mình có giữ ý thái quá chăng, đây đâu phải một người lạ. Con người này và mình đã hiểu nhau từng li từng tí hơn một năm nay rồi. Tự nhủ mình thế nên khi taxi đi được ba phần tư con đường từ sân bay vào thành phố... Xem
  • Trương Đạm Thủy: Người Đàn Ông Đọc Thơ
    Người đàn ông gầy còm, mái tóc cắt trùi trủi nên khuôn mặt ông ta trông hóp héo như ruột người bệnh mới từ nhà thương về. Bốn giờ sáng mà điện đã cúp. Chung quanh trời tối mênh mông. Ông mò cái bật lửa bật lên tìm cây nến. Cây nến nằm trong một góc tủ. Chiều qua hình như ông ta nhậu hơi nhiều nên đến giờ nầy đầu óc vẫn chưa tỉnh táo ra. Vẫn lơ mơ trong đầu ông ta câu chuyện nơi quán rượu. Cái quán nầy như có ma lực khiến ông không thể xa nó, đi đâu ông cũng nhớ nó, nhớ những câu chuyện quanh nó. Quán nầy lạ lắm, nó được che phủ bởi hai cây si già rể thả xuống đong đưa như một bầy rắn. Thêm một cây cao su ở đâu lạc loài về đây hàng trăm năm, da lên xanh rêu mốc. Về mùa đông xuân lá cây su trở nên vàng ánh bỏ rơi từng bầy lá... Xem
  • Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích: Truyện Tình của Diệu Khoa
    Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, gia đình tôi rất lo âu vì hoàn toàn mất tin tức của chú Út. Phần Tuyên, chúng tôi đã ly dị nên không chú ý cho lắm. Riêng Nghiêm là mối quan tâm hàng đầu và là niềm khắc khoải trong tôi. Thời gian khá lâu, ba má tôi mới nhận được tin của chú Út gởi về từ đảo Guam đồng thời tin cho biết vợ chồng Thiệu Hưng đi theo danh sách gia đình của nhân viên sứ quán Mỹ cũng đang tạm cư tại đó. Một năm rồi hai năm trôi qua tôi đã cố công tìm kiếm mà chẳng được tin tức về Nghiêm. Đa số đơn vị Dù đã được điều động về Sài Gòn trước ngày mất miền Nam mà sao chẳng thấy bóng dáng chàng. Càng nghĩ đến Nghiêm lòng tôi càng đau xót. Nếu chàng có mệnh hệ nào thì... Xem
  • Vũ Đình Kh: Lời Nguyền của Gã Tình Si
    Đàm trả tiền thuế qua cầu, bằng một đô la. Anh nhìn bâng quơ, như tìm kiếm khung cảnh ngày nào xa xưa. Đàm nhìn cây cầu lần nữa, thấy nó mong manh quá. Mấy đứa nhỏ quần đùi trùng trục, da mốc thếch đen đủi, ốm tong teo như cây sậy. Một thằng bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi đen như cột nhà cháy, đứng trên thành cầu, chờ cô gái quẫy gánh hàng đi ngang nhảy ùm xuống. Khi gần chạm mặt nước, nó ôm hai tay quanh gối. Một cột nước bay thẳng lên cao, rớt xuống thành cầu, đổ xối xả trên người cô gái. Cô gái chu mỏ chửi đỏng đảnh, nhưng đôi mắt lại cười tình tứ, khuyến khích. Bọn trẻ vỗ tay la hét vang trời. Đàm đứng nhìn. Anh mỉm cười vu vơ. Ký ức chợt ùn ùn trở về nơi anh tưởng không bao giờ nhớ. Đàm còn nhớ trong thời chiến tranh, anh thường ra cầu tắm. Cũng như những đứa trẻ bây giờ... Xem
  • Mimosa: Tôi và Mẹ
    Người đàn bà Việt Nam bé nhỏ đứng ở cổng trường đón tôi trong những ngày đầu tiên tôi đến xứ Mỹ, bà phải cõng tôi về vì tôi không chịu đi bộ, không chịu đi xe bus mà nhà lại không có xe. Người đàn bà đó đã vào tận lớp học để đưa cho tôi bài luận văn, mà tôi đã bỏ quên ở nhà sau một đêm thức trắng để hoàn thành. Người đàn bà đã kiên nhẫn ngồi nghe tôi kể chuyện trên trời dưới đất, với những từ ngữ Việt Mỹ loạn xà ngầu. Bởi lẽ rằng mẹ và tôi luôn có nhiều điều khác nhau lắm. Tôi bây giờ không nói và hiểu được tiếng Việt như mẹ. Mẹ không nói và hiểu được tiếng Anh như tôi. Điều khác biệt đó đôi lúc cũng gây ra nhiều phiền phức, nhưng thật ra cũng chẳng có gì là quá đáng khi mỗi chúng ta được đặt nằm trong trái tim và tình thương... Xem
  • Nguyễn Thị Thanh Dương: Vị Nho Chua Đầu Mùa
    Hình ảnh của Giang theo ám ảnh Quân suốt mấy ngày đầu, anh nhớ nhất đôi mắt nàng mở to ngỡ ngàng và bối rối lúc suýt bị ngã sau vườn, đến nỗi anh không muốn gặp lại Tuyết hay Nga, hay bất cứ một người đàn bà nào khác nữa, những người tình đến bên cuộc đời anh mà họ đều mơ hồ hiểu rằng không bao giờ được trở thành người vợ. Quân đã quá quen thuộc đôi khi đến nhàm chán những người đàn bà đẹp, trẻ có, trung niên có, luôn quấn quýt, lăn xả vào vòng tay anh. Người ta bảo anh có số đào hoa, không cần tìm kiếm, đàn bà vẫn bu quanh anh như kiến bò quanh hũ mật. Anh có nhiều ưu điểm của người đàn ông: đẹp trai, có học, có job tốt. Cho nên dù anh làm tới đâu, ăn chơi phung phí tới đó, nhà ở thuê hết năm này tới năm kia... Xem
  • Nguyễn Hữu An: Chuyện Tình Khoai Lang
    Chuyện tình này có thật, rất là cảm động, đã được nhiều anh em biết tới. Theo đúng như những kết luận về chuyện tình thời cổ tích, hai vai chính tới nay vẫn còn sống, vẫn thương yêu nhau, gia đình thật là đầm ấm. Chuyện tình yêu này thật là đẹp, thật là đáng ghi nhớ, hay hơn tất cả những chuyện tình yêu trên thế giới. Love Story của Mỹ cũng thua xa! Một câu chuyện tình yêu kéo dài cả ba năm trời, trong đó hai vai chính, một nam một nữ không hề quen biết nhau, không hề tiếp xúc với nhau, nhưng kết cục lại lấy được nhau thật là ngọt ngào. Câu chuyện tình yêu này đã được đặt tên là... Chuyện Tình Khoai Lang, theo lời kể của một chịến hữu... Xem
  • Kỹ Nữ Máu
    Tôi và cô ta quen nhau ở một pub nhỏ đông đúc. Thật khó lòng nói tên nó ra ở đây, vì nó nhỏ nhưng khá là nổi tiếng ở cái mảnh đất chật hẹp và đơn giản này… Thậm chí tôi nghĩ, nếu nói tên pub đó ra, tất cả mọi người sẽ ồ lên, biết tôi và cô ấy là ai, chúng tôi sẽ tai tiếng như thế nào nữa ấy chứ. Chả hiểu và chẳng rõ nữa… Thành phố của chúng ta thật quá chật hẹp. Từ khi cái nơi to đùng như New century không còn nữa… những bar pub cứ đóng mở rồi lại dung dăng dung dẻ đẻ ra ầm ầm… thì tiếng nhạc xập xình, những mối tình nhanh gọn chẳng bao giờ chấm dứt dễ dàng. Chỉ cần nhún nhẩy trên bàn bi da, cái gì gọi là khó khăn cho sự dẫn dắt chăn gối tự nhiên tan biến mất… Ngủ với nhau, đơn giản chỉ là cùng nhau vui một đêm, để hôm sau quên... Xem
  • Mr Know All — Gã Biết Tuốt
    Tôi đã chuẩn bị tinh thần không thích Max Kalada ngay trước khi biết gã. Giao thông đường thủy rất khó khăn do chiến tranh vừa kết thúc. Có được một căn phòng đầy đủ tiện nghi là một điều không dễ dàng chút nào và bạn phải chấp nhận bất cứ loại phòng nào mà các hãng đưa ra. Bạn đừng mong chờ có ca – bin cho riêng mình và tôi lấy làm biết ơn khi được nhận một phòng với hai chỗ ngủ. Nhưng khi người ta báo tên của người cùng phòng, tôi vô cùng chán ngán. Thật không thở nổi! Phải ở chung phòng suốt mười bốn ngày với bất cứ ai thì tệ vô cùng (Tôi đi từ San Francisco đến Yokohama), nhưng tôi chắc đỡ nản lòng hơn nếu tên người bạn đường của tôi là Smith hoặc Brown. Khi tôi lên tàu, hành lý của gã Kelada đã ở đó. Tôi không hề thích cái vẻ... Xem
  • Françoise Sagan: Chuyện Tình Gigolo
    Hắn đi trên những con đường hẹp đầy nước và lá khô, cạnh nàng, đôi khi cầm tay nàng để tránh cho nàng một vũng nước. Lúc ấy hắn mỉm cười, một nụ cười không giấu giếm. Nàng nghĩ rằng, đối với cậu nào cũng vậy, cuộc đi dạo trong rừng Meudon là một khổ sai, nhất là đi với một người đàn bà ở tuổi nàng. Không phải là một người đàn bà già mà là một người đàn bà mệt mỏi, nàng không thực sự thích thú đi dạo trong rừng đơn giản vì nàng thích đi cinê hay đến bar quá ồn ào. Tất nhiên là trước đó hắn đã vượt một chặng đường trong chiếc xe sang trọng mà hắn lái nhanh với niềm vui trẻ thơ, thì cuộc đi chơi lặng lẽ vô tận trên những con đường bị mùa thu tàn phá có phải là sự đền bù cho hắn hay không? “Hắn buồn chán, hẳn là buồn đến chết"... Xem
  • Shane Strange: Những Bài Học Tiếng Pháp
    Trong giường, đêm hôm qua, nàng bắt đầu đọc Tropic of Cancer. Tuần trước nàng đã đọc xong một cuốn sách của Anais Nin. Đó là truyện về một người hát rong và một chiếc thuyền con. Có một đêm nàng bảo chàng đọc cho nàng nghe. Chàng nói chàng thấy đó là việc cực nhọc. Chàng đang đọc triết, cố gắng hiểu những ẩn ý của Aristotle về cái hiện thể và cái tiềm thể. Nàng tắt ngọn đèn đọc sách của nàng và xoay về phía khác để ngủ. Rồi nàng xoay về phía chàng. Chàng cảm thấy ngón tay nàng di chuyển xuống giữa hai đùi chàng và mân mê con cu của chàng. Chàng cố gắng tập trung tư tưởng vào Aristotle trong lúc chàng cứng dần lên, nhưng chẳng mấy chốc chàng nhận ra rằng mình không thể tập trung tư tưởng được nữa. Chàng tắt ngọn đèn... Xem
  • Tiểu Tử: Làm Thinh
    Ông bà Lê Tư chỉ sanh có một người con trai đặt tên Lê Tuấn. Năm Tuấn được mười lăm tuổi, ông gởi con qua Pháp học. Ông muốn nó học ngành kiều lộ để sau này trở về nối nghiệp ông. Ông nói :"Việt Nam mình cạnh tranh không nổi với hãng thầu ngoại quốc bởi vì mình có binh mà thiếu tướng". Và ông hy vọng trong tương lai, con ông sẽ thực hiện những công trình vĩ đại, vượt trội hẳn những gì ông đã làm. Để cho ông được nở mặt. Cái tương lai đó bỗng tắt ngúm chỉ trong một thời gian ngắn sau ngày 30 tháng tư, 1975. Trước cái ngày đen tối đó, một người như ông Lê Tư dư sức để di tản dễ dàng. Vậy mà không thấy ông nhúc nhích. Ông cứ điềm nhiên hút thuốc, uống trà, xem truyền hình, nghe radio... Xem
  • Âu Thị Phục An: Sói Đồng Hoang
    Tên anh là gì tôi không biết, nhưng tôi quen anh qua một trang tìm bạn bốn phương với cái tên đẹp đẽ Vũ Quang. Những năm 1972, 1973 chiến trường nào cũng sôi động. Tôi sống ở Sài Gòn ngày ngày hồn nhiên đi học, ngày ngày không biết gì về cuộc chiến vẫn rình rập quanh phố thị. Những cuộc xuống đường khi tôi còn học ở trường Trung học Hưng Đạo Sài Gòn lại mơ hồ và sôi nổi giống như một trò đùa. Cảnh sát cầm dùi cui đứng gác ở cổng trường và các lớp học. Tên xách động bị cảnh sát dí leo lên tầng cao nhất dọa nhảy xuống. Cảnh sát dã chiến lùa đám nữ sinh ra cổng phụ của trường khi cổng chính đã khóa chặt. Những tà áo dài trắng chạy rối rít chen nhau ra cổng như những con vịt trắng bị lùa trên cánh đồng. Chỉ có khác một điều là chúng tôi không kêu lên quàng quạc. Đám nam sinh các lớp lớn hơn thì phấn khích leo và nhảy qua cửa sổ, tràn ra hành lang... Xem
  • Nguyễn Khắp Nơi: Tình Tôi Dạo Ấy
    Tết đó bọn Việt Cộng nó tổng tấn công Sài Gòn, nhà tan cửa nát. Nhà tôi ở Thị Nghè, nên chạy ra vùng Xa Lộ xem đánh nhau. Khu Hàng Xanh bị nặng nhất, mà nhà Khánh thì ở trong đó! Toàn khu vực đã bị bọn VC chiếm, bên ta đang đánh lấy lại. Tôi chạy theo đám người tỵ nạn đang cuống cuồng tìm lối thoát ra khỏi vùng giao tranh, để hy vọng tìm được Khánh và gia đình cô. Tôi đã chính mắt trông thấy bọn VC cướp của giết người, tôi cũng chính mắt chứng kiến những chiến sĩ Biệt Động Quân kiêu hùng, đã vì dân mà trừ bạo, đánh trận ở đầu cầu Xa Lộ thật là oai hùng, nên từ đó đã có ý định làm “Anh Hùng Mũ Nâu” mà tòng chinh giúp nước. Cuối năm, tôi đậu Tú Tài I, tình nguyện đi Thủ Đức liền... Xem
  • Tiểu Thu: Ầu Ơ... Gió Đưa Bụi Chuối Sau Hè
    Ông nội có bảy người con, cô là con gái lớn, ba My thứ năm. Cô lấy chồng năm mười bảy tuổi, dượng ba Hiếu là con cả nên cô làm dâu rất cực. Cô dượng có ba gái: chị Mai, chị Xuân, chị Liên và một trai là anh Đông. Chị Mai giống cô, người nhỏ nhắn, trắng nõn, hiền ơi là hiền. Chị cũng lập gia đình sớm. Theo My chị mai là người đàn bà sướng nhất thế giới, vì cả đời, chị không bao giờ phải chịu đựng cái cảnh “hiến binh gác cửa” hàng tháng như tất cả những người phụ nữ khác. Và rất chi là phản khoa học: đều đều mỗi năm chị cho ra đời một nhóc tì! Hình như cũng tới năm sáu đứa. Gia đình anh Minh sống về nghề ruộng rẫy nên chị đầu tắt mặt tối, nhà ở tuốt trong đồng xa, quê rít quê rang... Chị Xuân may mắn hơn, lấy chồng về miệt chợ. Anh Khanh hiền, mồ côi cha mẹ, lúc nào cũng tươi cười nên rất được lòng mọi người. Chị Xuân to lớn, phốp pháp giống hệt dượng... Xem
  • Nguyễn Thị Thanh Bình: Khỏa Thân Đêm
    Hắn có đôi mắt như những viên ngọc xanh biếc mà tôi thường ao ước được làm chủ trên tay. Thiên hạ đang say sưa chơi trò đen đỏ, mà hắn lại đứng lảng vảng ở đây trong dáng dấp của một triết gia suy tư. Có lẽ điều đó làm tôi còn giữ chút ấn tượng về hắn. À mà không, tôi nghĩ là hắn mang dáng dấp của một người thua cuộc, một kẻ chán đời thì đúng hơn. Mắt hắn nhìn nhìn mà như không ngó thấy một ai. Hai con mắt của hư không, trông thật man dại. Ồ nhưng mà tôi vẫn còn cả khối chuyện khác để lo. Tôi đâu chủ ý đến đây để nhìn ngắm đàn ông, nhất là loại đàn ông có vẻ "rách" như hắn (không, chỉ xoàng xĩnh trong cách ăn mặc tí thôi) Tôi không chối cãi là tôi đến đây với một âm mưu lớn: tôi đang muốn phá đời hay sẵn sàng để đời phá tôi... Xem
  • Nguyễn Thị Thanh Bình: Những Đợt Sóng
    Tôi về lại phố biển vào những ngày cận Tết. Thành phố tươi tỉnh đón chào người con gái năm xưa. Xe cộ rộn ràng. Người qua kẻ lại tấp nập. Ai cũng có vẻ vội vã, như thể ba vụ Tết nhất đang dồn đuổi tới lưng. Mùa xuân bàng bạc trên cao bỗng choàng lên môi tôi chút thiên thanh. Trước ngưỡng cửa của căn nhà cũ, tôi khựng lại hơn hai lần như cố tìm bắt thứ ánh sáng quen thuộc nhảy múa trên những ô kính năm nào. Sự trở về không báo trước, không người đưa đón gây cho tôi cảm giác vừa thú vị vừa buồn bã. Cảnh vật dường như đang nhìn tôi với đôi mắt ngỡ ngàng và tôi thấy mình như bị lạc lõng, bỏ rơi không đâu vì đã lỡ xa nhà quá lâu chăng. Hai mươi năm tôi vẫn mong có dịp được trở về nơi đây. Trở về và bàng hoàng thật sự trong hơi thở nồng nàn ngai ngái của gió biển. Đâu đó vẫn là mùi ống cống khó chịu thoảng về, nhưng lần này chỉ khiến tôi bật cười... Xem
  • Nguyễn Thị Thanh Dương: Hướng Về Anh
    Em rực rỡ trong tình yêu cho anh, Một tình yêu không mùa, không năm tháng, Như bầu trời bao la không giới hạn, Không ngày đêm để đếm bước thời gian. Em sẽ yêu anh suốt cuộc đời em, Cuộc hành trình không bao giờ mệt mỏi, Con đường tình em chỉ đi một lối, Dù ở cuối đường có thể không anh. Vẫn nồng nàn khi tóc không còn xanh, Những dấu vết suy tư  trên vầng trán, Ở tuổi nào vẫn là em lãng mạn, Vẫn là em tha thiết đến cuối đời. Có thể anh là ngọn sóng ngoài khơi, Em cánh chim biển trong ngày giông bão, Em vẫn tin giữa biển đời chao đảo, Ngọn sóng tình anh có lúc hiền hòa. Có thể anh là những núi rừng xa, Em đi hoài vẫn thấy mình bé nhỏ, Khỏang cách ấy, em linh hồn thành phố, Mơ núi rừng em là gió là mây... Xem
  • Nguyễn Thị Thanh Bình: Từ Một Miền Không Đáy
    Thoạt đầu cô còn do dự chưa muốn giết hắn. Cô cần một người đàn ông để yêu. Lắm lúc cô nghĩ, đàn ông là một thứ thức ăn càng nhai càng thèm nhưng rất dễ bị ngộ độc. Hắn là một loại vi khuẩn mà cô thật khó lòng tránh xa. Dạo sau này hắn hay ngáp vặt trước tình yêu của cô và tệ hại đến nỗi chẳng cần lịch sự che giấu. Những người đàn ông nghệ sĩ thường rất cuồng nhiệt mà lại rất đỗi mau chán. Hắn chỉ có thể yêu hắn lâu hơn là yêu những người đàn bà và như thế không phải là lỗi của cô. Thật phiền là cô càng phân tích càng không rõ hắn có yêu cô chăng. Cô biết, điệu này có ngày hắn phải chết dưới tay cô. Hẳn hắn khó tin như vậy vì hắn vẫn hay lên giọng rằng thì là mà... cô luôn luôn chết dưới người hắn. Đêm cùng hắn đã có nhiều lúc không gian như nín thở. Mọi sự im bặt lắng nghe cơn dã thú man dại của con mạnh đè lên con yếu. Hình như hắn đã tỏ ra rất khát cô... Xem
  • Ngô Nguyên Dũng: Đệ Tam Khoái Tửu Điếm
    Má của Bảo không bao giờ giấu giếm những gì bà đã nghiệm trải trong quá khứ. Trời, mấy chuyện hồi nẳm, bà cười xuề xoà mỗi khi nhắc lại, thuở má còn con gái, ở cái làng nhỏ xíu ven cửa sông Hậu trổ ra biển đó hả, vui quá chừng! Chỗ làm việc của bà là ngôi nhà nhiều gian lắm chái, mái đỏ âm dương, ẩn trong rừng tre trúc rậm rì. Theo ngôn ngữ thời đại bây giờ, có thể kêu đó là "Cơ quan Bồi dưỡng" của đàn bà, con gái trẻ đẹp, vui tánh. Nam khách vãng lai còn đặt cho nó cái tên văn huê bóng bẩy là "Đệ Tam Khoái Tửu Điếm". Má Phước là người chủ trì, lo việc điều khiển "cơ quan", trong ngoài chu đáo. Không, bà chúm môi lỏn lẻn. Má không phải là một trong số "nữ nhân viên bồi dưỡng" nầy đâu nghe con, đừng có nghĩ bậy! Con ngó lại coi... Xem
  • Quốc Hận và Những Bài Thơ Rực Lửa
    Bài thơ "Gởi súng cho tao" từng gây chấn động cho mọi người cách đây đã khá lâu. Hôm nay, xin chuyển lại bài thơ này cùng những bài thơ trả lời (cũng có thể gọi là xướng họa như trong thơ văn ngày xưa). Những bài thơ trả lời này cũng được viết lên từ những con tim rướm máu, không kém phần bi phẩn và hùng tráng. Xin đừng quên những cựu chiến sĩ, thương phế binh VNCH vẫn còn "lạc loài" trên chính quê hương của mình. Cầu mong những đại bàng hải ngoại không bị ràng buộc bởi nội quy "không hoạt động chính trị" để mạnh dạn yểm trợ cho những "cựu chiến hữu" của chúng ta trong những ngày tháng tới... Xem
  • Tiểu Tử: Tấm Vạc Giường
    Hôm mầy đi Cần Thơ, cha con tao theo lời ông Cả biểu, thay phiên nhau qua đây giữ nhà giữ ruộng. Kế đó, tụi nó - tụi cách mạng ớ ! – tràn vô làng, bắt hết hội đồng xã, bắt luôn ông Cả Bảy trói bằng kẽm gai thành một dọc, chở đi mất. Rồi tụi nó chiếm hết, nhà cửa đất đai ruộng vườn, đuổi tụi tao ra để lấy trại hòm. Nhờ có cái nhà của mầy mà tụi nầy dọn qua ở tạm. Tao và hai thằng con tao cất thêm cho cái chòi giữ ruộng rộng ra để để đồ đạc của tụi tao và để hai thằng con tao có chỗ hành nghề thợ mộc của tụi nó. Hai thằng nầy coi vậy mà gan ! Tụi nó vượt biên rồi định cư ở Úc. Bây giờ, tụi nó có xưởng mộc ở bển, coi bộ làm ăn khá ! Thấy lâu lâu gởi tiền về nhờ thằng bạn tụi nó ở thành phố chạy Honda lên đưa ! … À ! Mầy biết hông ? Tụi cóc cắn cách mạng có kêu tao về trại hòm làm cho tụi nó, tao đấm thèm ! Mầy nghĩ coi : trại hòm mà cũng bày đặt trương biểu ngữ đề ‘ Hạ quyết tâm hoàn thành tốt kế hoạch của Nhà Nước ’. Mẹ ! … Hòm chôn người chết mà cũng vô kế hoạch nữa... Xem
  • Võ Đại Tôn: Ngạo Nghễ Cờ Ta Bay
    Được tin Ông Hồng Y Phạm Minh Mẫn đang có mặt tại Hoa Kỳ, Long Beach, ngày 11.4.2010. Tôi là người theo đạo Thiên Chúa, gửi đến Ông Hồng Y bài thơ này, trong đó có ghi lại câu Ông đã tuyên bố :”Việc chống cộng tại hải ngoại là Thói Đời Đối Kháng”. Hoàn toàn không phải như vậy, chúng tôi chống cộng vì lẽ Sinh Tồn của Dân Tộc, và giữ vẹn Đức Tin. Ông hãy nán lại hải ngoại để nhìn tận mắt sinh hoạt tưởng niệm Quốc Hận 35 năm của chúng tôi khắp nơi trên thế giới, vì chúng tôi là những người còn có Lương Tâm... Xem
  • Võ Đại Tôn: Hồn Sông Núi Trong Em
    ... Giữa lúc mọi người đang chuẩn bị đón Tết Canh Dần, mặc dù Mùa Xuân Dân Tộc tươi sáng thực sự chưa về trên quê hương khốn cùng, cộng sản Việt Nam lại một lần nữa đem những Nhà Đấu Tranh Dân Chủ ra xét xử và kết án theo luật rừng, trong đó có những Người Phụ Nữ kiên cường bất khuất. Xin quý trọng viết bài thơ này để mong được gửi về LS Lê Thị Công Nhân, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, và những thiếu nữ Việt Nam anh hùng trong đại cuộc đấu tranh Dân Chủ tại quê nhà. Xem
  • Trương Phú Thứ: Ngày Tết Nhớ Mẹ
    Lúc tôi “gõ” những dòng chữ này thì nơi quê nhà chắc u tôi đang thẫn thờ nhìn thiên hạ tất bật đón tết. U tôi tươi cười thong dong đi tới ngày sinh nhật thứ một trăm. Ngày xưa giấy tờ hộ tịch không được rõ ràng và chính xác nhưng theo bà em út của u tôi thì đến tết Tân Mão u tôi sẽ được một trăm tuổi. Cõi nhân sinh có mấy ai sống đến tuổi trăm. Mấy năm nay, u tôi bị lẫn nhiều. Đầu óc gần như không còn hoạt động gì nữa nhưng sức khỏe cũng không có gì đáng quan ngại. U tôi có nhiều năm sống ở Mỹ. Gặp những người từ Mỹ về đến thăm, u tôi luôn hỏi thăm ông Lin-Tân có khỏe không. Cựu Tổng Thống Clinton mà biết chuyện thì chắc là cảm động lắm. Những chuyện bốn năm chục năm về trước, u tôi nhớ đến từng chi tiết. Chuyện gì mới xẩy ra ngày hôm nay hoặc cách vài ba năm thì lại quên, chẳng biết đâu vào đâu... Xem
Pages (11) : [ 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  ]
247390157
Copyright 2005 - 2010 © Take2Tango. All Rights Reserved.